cả đời chỉ cần một người là em
Đọc truyện Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em - Tác giả Hốt Nhiên chi Gian: ên thường xuyên đi chăm sóc cho họ." "Đương nhiên, con chỉ hận không thể đến Chu gia làm con gái họ." Chung Tình nói sự thật. "Tiểu Tình." Giọng ông Chung trầm xuống. Chung
Cả đời chỉ cần một người là em - Hốt Nhiên Chi Gian 10 người thích Thích. Cuộc đời là những lời chào gặp mặt và tạm biệt, cho đến khi chúng ta có duyên để gặp lại nhau lần nữa. Nguyễn Ngọc Thạch 10 người thích Thích
Trong trường hợp áp dụng "Quyền con trưởng" một cách triệt để, nếu "Heir apparent" là nam giới và qua đời trước vị Vua đương nhiệm, song người ấy không có con trai mà chỉ duy nhất một con gái, thì quyền kế vị của người cha thông thường cũng vẫn sẽ truyền cho con gái
Dưới phần bình luận đoạn video, nhiều người cảm thấy hạnh phúc lây trước niềm vui của em. Một số bình luận của dân tình: - “Không bánh, không hoa, một cây nến nhỏ nhưng ấy là một tình yêu bao la. Một kí ức đẹp đôi khi sẽ theo ta cả đời ko thể quên.”
Trang chủ. Truyện Ngôn Tình. Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em. Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian. Thể loại: Truyện Ngôn Tình. Nguồn: Edit: Lạc Bối Bối. Tình trạng: Hoàn Thành. Lượt đọc: 3184. Cập nhật: 25/11/2015.
motor mio m3 tidak bisa distarter dan diengkol. Khi một sinh mệnh sinh ra lại có một sinh mệnh ra đi… Một quy luật của tự nhiên, rất đõi bình thường, như việc cái cũ không đi sao cái mới tới. Chỉ là đây là một sinh linh bé bỏng, chưa kịp nhận yêu thương lại vội vã xa rời Cả anh và cô vì một thời bồng bột, mà trả giá cả yêu thương, đổi lại là đau lòng, là dằn vặt Ai cũng lựa chọn một con đường riêng cho mình, người chọn cách trốn tránh, người chọn cách ra đi Nhớ lại thuở nhỏ, cô lúc nào cũng theo đuôi anh nhưng anh lại không đếm xỉa tới Vậy mà khi thiếu thời, anh ngược lại bá đạo muốn giữ cô làm của riêng, chỉ tham lam đôi mắt cô con tim cô và tâm hồn cô đều chỉ chứa mình anh Ai cũng ngỡ đối phương không yêu thương mình, ai cũng ngỡ mình chẳng bao giờ còn có thể gặp lại nhau được nữa, cũng ngỡ rằng nỗi đau khôn nguôi ấy sẽ mãi khắc ghi và tình yêu từ thuở bé mãi chẳng còn cơ hội nối liền hai con tim tan vỡ Có lẽ tuổi trẻ dại khờ, nhưng hôm nay, không phải yêu thì là gì? Hai người vốn yêu nhau, lại chỉ có thể yên lặng chờ đợi. Họ yêu nhau sâu đậm như vậy, lại không có cách nào đến gần đối phương. Có thể hay không, cho họ gần lại một chút, có thể hay không, cho họ nhận ra trái tim nhau. Có thể hay không, khi nhìn nhau, không hề là mộng ước, có thể hay không, vứt bỏ tất cả, không trói buộc, không có gông có tình yêu nào là thuận buồm xuôi gió, tình yêu đẹp phải qua quá trình tôi luyện. Con người ta nhiều người vô tình bỏ qua nhau, nhưng cũng vô cùng nhiều sự trùng hợp. Họ đã từng bỏ lỡ mười năm, nhưng duyên phận họ, từ lúc đó đã bắt đầu. Còn lại, là họ mười năm sau…. Nước chảy thành sông. Cho dù nước chảy thành sông nhưng đường chảy thật sự rất dài. Bôn ba trong tình yêu, thỉnh thoảng nhìn lại nhau, lướt qua một ngọn núi cao thăm thẳm, nhất định sẽ đến được hạnh cùng tác giả Xem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Trọn bộ Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyen full bo Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em của tác giả Hốt Nhiên chi Gian rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Tên gốcSuốt đời chỉ yêu emConvert muacauvongEdit Lạc Bối Bối Khi một sinh mệnh sinh ra lại có một sinh mệnh ra đi…Một quy luật của tự nhiên, rất đõi bình thường, như việc cái cũ không đi sao cái mới tới. Chỉ là đây là một sinh linh bé bỏng, chưa kịp nhận yêu thương lại vội vã xa rờiCả anh và cô vì một thời bồng bột, mà trả giá cả yêu thương, đổi lại là đau lòng, là dằn vặtAi cũng lựa chọn một con đường riêng cho mình, người chọn cách trốn tránh, người chọn cách ra điNhớ lại thuở nhỏ, cô lúc nào cũng theo đuôi anh nhưng anh lại không đếm xỉa tớiVậy mà khi thiếu thời, anh ngược lại bá đạo muốn giữ cô làm của riêng, chỉ tham lam đôi mắt cô con tim cô và tâm hồn cô đều chỉ chứa mình anhAi cũng ngỡ đối phương không yêu thương mình, ai cũng ngỡ mình chẳng bao giờ còn có thể gặp lại nhau được nữa, cũng ngỡ rằng nỗi đau khôn nguôi ấy sẽ mãi khắc ghi và tình yêu từ thuở bé mãi chẳng còn cơ hội nối liền hai con tim tan vỡCó lẽ tuổi trẻ dại khờ, nhưng hôm nay, không phải yêu thì là gì? Hai người vốn yêu nhau, lại chỉ có thể yên lặng chờ đợi. Họ yêu nhau sâu đậm như vậy, lại không có cách nào đến gần đối phương. Có thể hay không, cho họ gần lại một chút, có thể hay không, cho họ nhận ra trái tim nhau. Có thể hay không, khi nhìn nhau, không hề là mộng ước, có thể hay không, vứt bỏ tất cả, không trói buộc, không có gông xiềng. Không có tình yêu nào là thuận buồm xuôi gió, tình yêu đẹp phải qua quá trình tôi luyện. Con người ta nhiều người vô tình bỏ qua nhau, nhưng cũng vô cùng nhiều sự trùng hợp. Họ đã từng bỏ lỡ mười năm, nhưng duyên phận họ, từ lúc đó đã bắt đầu. Còn lại, là họ mười năm sau…. Nước chảy thành sông. Cho dù nước chảy thành sông nhưng đường chảy thật sự rất dài. Bôn ba trong tình yêu, thỉnh thoảng nhìn lại nhau, lướt qua một ngọn núi cao thăm thẳm, nhất định sẽ đến được hạnh phúc. Doc truyen ca doi chi can mot nguoi la em lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em full, chương 1, chương cuối. Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em review, Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em Danh sách chương Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Khi một sinh mệnh sinh ra lại có một sinh mệnh ra đi... Một quy luật của tự nhiên, rất đõi bình thường, như việc cái cũ không đi sao cái mới tới. Chỉ là đây là một sinh linh bé bỏng, chưa kịp nhận yêu thương lại vội vã xa rời Cả anh và cô vì một thời bồng bột, mà trả giá cả yêu thương, đổi lại là đau lòng, là dằn vặt Ai cũng lựa chọn một con đường riêng cho mình, người chọn cách trốn tránh, người chọn cách ra đi Nhớ lại thuở nhỏ, cô lúc nào cũng theo đuôi anh nhưng anh lại không đếm xỉa tới Vậy mà khi thiếu thời, anh ngược lại bá đạo muốn giữ cô làm của riêng, chỉ tham lam đôi mắt cô con tim cô và tâm hồn cô đều chỉ chứa mình anh Ai cũng ngỡ đối phương không yêu thương mình, ai cũng ngỡ mình chẳng bao giờ còn có thể gặp lại nhau được nữa, cũng ngỡ rằng nỗi đau khôn nguôi ấy sẽ mãi khắc ghi và tình yêu từ thuở bé mãi chẳng còn cơ hội nối liền hai con tim tan vỡ Có lẽ tuổi trẻ dại khờ, nhưng hôm nay, không phải yêu thì là gì? Hai người vốn yêu nhau, lại chỉ có thể yên lặng chờ đợi. Họ yêu nhau sâu đậm như vậy, lại không có cách nào đến gần đối phương. Có thể hay không, cho họ gần lại một chút, có thể hay không, cho họ nhận ra trái tim nhau. Có thể hay không, khi nhìn nhau, không hề là mộng ước, có thể hay không, vứt bỏ tất cả, không trói buộc, không có gông xiềng. Không có tình yêu nào là thuận buồm xuôi gió, tình yêu đẹp phải qua quá trình tôi luyện. Con người ta nhiều người vô tình bỏ qua nhau, nhưng cũng vô cùng nhiều sự trùng hợp. Họ đã từng bỏ lỡ mười năm, nhưng duyên phận họ, từ lúc đó đã bắt đầu. Còn lại, là họ mười năm sau…. Nước chảy thành sông. Cho dù nước chảy thành sông nhưng đường chảy thật sự rất dài. Bôn ba trong tình yêu, thỉnh thoảng nhìn lại nhau, lướt qua một ngọn núi cao thăm thẳm, nhất định sẽ đến được hạnh phúc. *** Mạnh Tường ơi anh thật ngốc, đời người có mấy lần cái 10 năm anh có biết không, vì một người không đáng mà anh chờ đợi 10 năm chỉ để lấy một lần quay đâu của cô ta. Đọc hết truyện tôi chỉ tự hỏi mình là Chung Tình có thật sự yêu anh không, có thể nói là khi bên người cô ta không còn ai nữa thì cô ta mới nhớ đến anh, như nồi cháo nấu cho Chu Minh khi nhập viện, vì nấu nhiều nên mới có phần anh. Anh luôn tự bao biện rằng anh là đàn ông, có nghĩa vụ phải che chở cho người con gái mình yêu thương, nhưng thật sự là cô ta có đáng để anh thương yêu không nữa. Đọc xong câu truyện tôi chỉ có cảm giác cô ta quá ích kỉ, và không hề có chút tình cảm nào với anh cả, trong suốt câu chuyện tôi chỉ thấy bóng dáng anh luôn đi theo cô ta, nhưng từ đầu đến cuối cô ta không hề coi anh là cái gì cả, giúp vì số tiền kia ư, ân tình đó không bằng một phần vạn những gì anh dành cho cô ta, chỉ chút việc nhỏ nhoi đó thôi cũng làm anh cảm động rồi, Anh có nghĩ hay không nếu Chu Minh không hề hủy hôn thì cô ta liệu có chịu chú ý đến anh không, hay là lại tiếp tục làm anh đau khổ. Đọc truyện này tôi chỉ ước rằng Mạnh Tình sẽ tìm được một người thực sự yêu thương anh, một người luôn quan tâm anh từng ly từng tý chứ không phải là con người chỉ biết dựa dẫm ỷ lại, tình yêu của anh với cô ta là không hề mong hồi báo, chỉ cần được nhìn thấy cô ta là anh đã vui rồi, nhưng anh có biết không, khi con người ta dễ dàng có được một cái gì đó thì sẽ không bao giờ biết trân trọng và giữ gìn nó. Tình yêu của anh đối với cô ta chỉ là một loại gánh nặng, là thứ mà cô ta hưởng thụ lúc cô đơn mà thôi, cô ta không phải trả bất cứ thứ gì để được tình yêu đó, anh có nghĩ đến một lúc nào đó khi gặp chuyện tương tự cô ta lại đổ hết lên đầu anh và chạy trốn để mặc anh với gánh nặng đó là vết thương trong lòng Anh luôn nghĩ là “Năm đó, anh luôn miệng nói người anh yêu nhất là cô, nhưng khi cô rơi vào tình trạng khốn khổ tự tra tấn mình, anh lại bị sự tức giận làm mờ mắt, không thể đối diện với cô, hận cô không biết tự ái, hận cô kéo thiên sứ trong lòng anh vào địa ngục. Đến mấy năm nay anh mới hiểu, nếu lúc ấy anh bao dung hơn một chút, có lẽ sẽ nhận ra sự thống khổ trong lòng cô, có thể tìm được cách cứu cô ra. Nhưng anh đã không làm vậy, anh cũng giống như những người khác, cảm thấy cô gieo gió gặt bão, anh hận cô, rời khỏi cô, tiếp tục đẩy cô vào bóng đen mịt mờ.” Nhưng anh có biết không tại sao không phải là cô ta tự mình vượt qua được bóng đen chứ, cô ta đã làm anh đau lòng bởi những lời nói tàn nhẫn của mình để rồi giờ đây thay vì trách cô ta đã làm tổn thương mình thì anh lại ngồi trách mình đã không bao dung cô ta. Khi anh đau lòng muốn tìm cô ta thì mọi người lại tàn nhẫn nói với anh là cô ta đang cần yên tĩnh, đã có ai từng suy nghĩ cho anh chưa, Chung Tình luôn tự nhận rằng cô yêu Mạnh Tường, nhưng tôi nghĩ cô ta chỉ chỉ yêu chính bản thân mình mà thôi, cô ta luôn tìm cớ cho những việc làm của mình, rằng cô ta thiện lương, thuần khiết, yêu Mạnh Tường nên khi anh ốm cô ngồi trông ở bệnh viện một đêm ư, hay là cô giúp anh vay tiền? Thật ra nếu vì xét đến mối quan hệ giữa 2 nhà là thâm giao, Mạnh Tường đối với cô từ nhỏ đến lớn quan tâm chăm sóc thì những việc cô làm là thiên kinh địa nghĩa hoàn toàn không chứng tỏ được cái gì, chỉ tại Mạnh Tường ngốc thôi haizzzzzzz Không biết ngoại truyện có kéo lại được gì hơn về Chung Tình không nhưng mình cũng không còn hứng thú đọc nữa rồi. Mình không có hứng đi tìm hiểu cô ta còn lấy cái gì đã ngụy biện cho chính cô ta nữa. Mình cũng biết là mình quá bức xúc rồi, đọc hoài truyện nam chính đi ngược nữ chính đủ kiểu thì không sao, vẫn muốn hai người đến được với nhau nhưng đọc truyện nữ chính ngược nam chính thì lại bức xúc đến điên lên thế này, vừa đọc vừa khóc thương cho Mạnh Tường. Có lẽ là mình hoàn toàn không hợp với thể loại ngược tâm mà, tốt nhất là quay về ôm mấy cái truyện ngược thân cho đỡ phải nghĩ vừa được coi H nữa chứ _ _”!! tự khinh bỉ mình trong một phút đọc truyện là giải trí trong những lúc đầu óc không tốt hình như đầu óc mình chả lúc nào tốt cả vậy mà càng đọc càng điên. Có lẽ nên về ôm truyện của Rùa Mạn đọc lại cho bớt ức chế ^^truyện của ss ấy đọc mãi mà không chán được, lại nhẹ nhàng, … Cám ơn bạn Lạc Bối Bối đã dịch truyện này, giọng dịch của bạn rất mượt mà, những lời bình dưới mỗi chap truyện rất hay và ý nghĩa, rất may mắn là mình đã không theo dõi truyện ra từng chap nếu không mình đến điên mất với cái truyện này, hic, không biết tâm trạng mình không tốt hay cái tính mình nó thế ^^!! nên mình có cái nhìn đen tối về truyện này thế, hic, *** Tác giả Hốt Nhiên Chi Gian thích dùng những từ ngữ đơn giản, mượt mà để biểu đạt nội tâm với những cảm xúc mãnh liệt, ngòi bút và lối viết của cô như bày ra trước mắt chúng ta những câu chuyện tràn ngập ấm áp và hạnh phúc, khiến chúng ta thêm quý trọng những gì mình đang có. Các tác phẩm tiêu biểu Mờ Ám Xem Như Anh Lợi Hại Đồ Xấu Xa Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em Một Đời Chỉ Cần Có Em Sự Dịu Dàng Chết Tiệt Sự Dịu Dàng Đáng Ghét Thâm Thâm Lam Tình Yêu Judo ... Mời các bạn đón đọc Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em Một Đời Chỉ Cần Có Em của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian.
Khi cả hai người còn nhỏ, cô đã đem lòng cảm mến anh. Cô theo đuổi, ỷ lại vào anh nhưng đáp lại chỉ là sự thờ ơ lạnh lùng từ anh. Đến khi lớn hơn một chút, cô trở thành một cô bé xinh xắn đáng yêu, nhiều người theo đuổi thì lúc này anh lại tỏ tình với cô. Anh bá đạo mà muốn cô là của riêng anh, lúc nào cũng chỉ có anh. Tưởng chừng họ sẽ mãi bên nhau như vậy thì có sự cố xảy ra, hai người họ xa cách nhau mười năm. Thời gian mười năm, cả anh và cô đều đã trưởng thành, gặp lại nhau, trái tim luôn hướng về nhau nhưng chẳng ai chịu nói ra, cứ như vậy mà chôn dấu tình cảm trong cho rằng, anh từ lớn đến bé chưa từng thích cô. Còn anh, anh nghĩ rằng cô nhiều người theo đuổi như vậy, chắc hẳn cô sẽ không để ý đến anh. Lướt qua nhau, trong lòng đau như cắt nhưng vẫn tỏ ra rất bình thản. Tuổi trẻ bồng bột, trải qua nhiều lần vấp ngã, nhưng cuộc sống mà, vẫn phải đứng lên mà đi tiếp. Nhiều lần bỏ lỡ nhau như vậy, có lẽ họ cũng đã nhận được những bài học đắt giá. Cho đến hôm nay, anh và cô nhận ra tình cảm của mình, của đối phương. Nhất định họ sẽ không bỏ lỡ nhau một lần nữa, nhất định sẽ gạt bỏ bức tường ngăn cách mà đến với nhau, đời đời kiếp kiếp chung sống hạnh phúc bên nhau.
Mấy ngày nay Chung Tình thật sự nhiều việc, tháng này phải xin nghỉ phép liên tục. May mà lãnh đạo cũng không làm khó cô, chỉ là công việc chất đầy như núi, suốt mấy ngày cô đều ở lại công ty tăng ca, đuổi kịp hạng mục. Mấy lần Chu Minh hẹn gặp, cô đều nói phải tăng ca, Chu Minh dị nghị, nói phụ nữ vất vả như vậy làm gì? Sau khi kết hôn, cô không cần đi làm, ở nhà hoàn thành chức vụ làm vợ là được. Chung Tình cười nói, ở nhà sẽ rất buồn. Chu Minh không chấp nhận, sau khi sinh con sẽ rất bận rộn. Cô cũng không còn trẻ nữa, kết hôn xong, anh muốn lập tức có con. Chung Tình không ngờ Chu Minh đã chuẩn bị kế hoạch như vậy, thật ra cô cảm thấy mình vẫn chưa chuẩn bị tốt để làm mẹ. Nhưng nghĩ đến Chung Duệ, họ kết hôn một năm đã có con. Có lẽ mọi gia đình bình thường đều như vậy, hơn nữa ông bà Chu có lẽ cũng muốn ôm cháu nội một buổi tối tăng ca, khi Chung Tình tắt máy tính, day day thái dương đau nhức, dọn ghế, nhìn qua văn phòng một lần nữa, xác nhận nguồn điện đã ngắt hết mới đóng cửa. Cô cầm túi xách, đến cạnh cửa, tắt điện, rồi khóa trái cửa ở phía ngoài ban công, còn kéo nhẹ để đảm bảo cửa đã được khóa chặt. Đêm nay, Chu Minh phải đi gặp khách hàng, dặn cô lái xe về cẩn thận, bên ngoài trời Tình chậm rãi ra ngoài, nhìn không gian toàn một màu đen, chỉ có ánh đèn le lói. Cô dò dẫm đi đến cửa lớn, sau đó cho thẻ vào ổ khóa. Cô đi về phía thang máy, nhấn nút xuống, nhìn thang máy chậm rãi đi ôm túi xách vào ngực, cảm thấy đầu óc hỗn loạn, đang ngẩn người, di động đột nhiên vang Tình lấy điện thoại ra, trừng mắt nhìn tên hiển thị trên màn hình, trái tim lại đập loạn thoại thông, giọng Mạnh Tưởng truyền đến, "Tiểu Tình, có ở nhà không?""Em còn ở công ty." Đang nói, thang máy đến, Mạnh Tưởng nghe thấy tiếng Chung Tình đi vào thang máy."Sao lại muộn như vậy?" Anh có chút trách cứ."Vì xin nghỉ mấy ngày nên phải làm bù. Có việc gì à?" Giọng Chung Tình thản nhiên, trầm thấp."Tuần này có đến Chu gia không? Lâu rồi không đến." Mạnh Tưởng áp chế lo lắng trong lòng, nói ra mục đích. Đột nhiên nghe thấy tiếng vang, Mạnh Tưởng kỳ quái hỏi, "Sao vậy?""Không có gì, di động báo hết pin. Thứ bảy này nếu rảnh, em sẽ đi." Chung Tình nhìn lượng pin đã gần hết, tối qua quên không đầu bên kia, Mạnh Tưởng trầm mặc trong chốc lát rồi tiếp tục hỏi "Em ăn cơm chưa?" Sự quan tâm đơn giản lại lộ ra ấm áp."Có ăn một chút." Chung Tình dựa vào thang máy, nhìn biển báo chậm rãi thay giọng nói suy yếu của cô, Mạnh Tưởng nhận thấy sự mỏi mệt, "Tiểu Tình, đừng vất vả quá, thân thể sẽ không chịu nổi."Chung Tình hơi nhắm mắt lại, trái tim nhảy lên, "Em biết." Anh vẫn luôn dùng sự chăm sóc đơn giản ấy, lặng lẽ quan tâm cô, cô biết, nhưng không có cách nào đáp tai Chung Tình không ngừng vang lên tiếng nói của Mạnh nhiên một tiếng nổ "Ầm" vang lên, khiến thân thể cô chấn động. Thang máy đột nhiên tối đen, Chung Tình cầm di động, choáng tai truyền đến tiếng nói lo lắng của Mạnh Tưởng, "Tiểu Tình, sao vậy? Tiếng gì vậy?"Chung Tình nhìn ánh sáng duy nhất trong thang máy phát ra từ màn hình di động, cô cố gắng ngăn chặn sự sợ hãi, muốn làm cho giọng nói của mình bình thường một chút, nhưng khi phát ra lại yếu ớt như tiếng muỗi kêu, "Thang máy.... Ngừng...."Mạnh Tưởng căng thẳng, vội bảo cô gọi cứu hộ, Chung Tình dùng điện thoại soi để tìm kiếm số điện thoại cứu hộ trên tường thang máy, tiếng bàn phím điện thoại liên tục vang lên, khiến cô cảm thấy sợ hãi, giọng Mạnh Tưởng cũng không ngừng truyền đến, "Tìm thấy chưa?"Chung Tình không tìm được số điện thoại cứu hộ, chỉ nhìn thấy nút "Khẩn cấp" trên tường, cô ấn vào, nhưng không có phản ứng. Cô lại tiếp tục ấn, vẫn không có gì xảy ra, Chung Tình sợ hãi nói, "Không có phản ứng." Đèn di động vụt tắt, Chung Tình sợ hãi kêu lên, "Mạnh Tưởng.""Tình Tình...." Tiếng kêu to của Mạnh Tưởng biến mất trong bóng tối, di động tắt Tình rơi vào trong bóng đêm, giống như bị ai che mất ánh sáng, bối rối sờ lên tường thang máy, ấn nút khẩn cấp, nhưng không hề có phản ứng. Cô hoảng sợ đập lên cửa thang máy, "Có ai không? Cứu mạng, cứu mạng...." Cô không muốn bị nhốt ở đây, không muốn bị nhốt một mình trong bóng tối, làm ơn có ai đến đi! Mau lên! Cô khàn giọng gào lên, nhưng không gian vẫn tối om, không có lời đáp Tình đập mạnh vào cửa thang máy, nhưng càng đập, lại càng cảm thấy sợ hãi, như có ma quỷ từ bốn phương tám hướng lao ra, lòng bàn tay co rút đau đớn, mồ hôi lạnh băng không ngừng chảy ra. Chung Tình run run sờ soạng di động, muốn khởi động lại máy. Ấn phím khởi động ba giây, di động sáng lên, Chung Tình vui mừng, cầu nguyện nó có thể bật lên được, nhưng tiếng chuông khởi động đầu tiên vừa vang lên, di động lại đen Tình tiếp tục nhấn điện thoại, nhưng dù ấn như thế nào, nó cũng không sáng lên nữa. Cô yếu ớt trượt trên tường thang máy ngồi xuống sàn, cắn chặt tay, liều mạng muốn xua đi sự sợ hãi trong lòng, nhưng thân thể lại càng run rẩy lạnh Tình nắm chặt điện thoại trong tay, lùi vào góc tường, nhắm hai mắt, không dám nhìn màn đêm trước mặt. Miệng không ngừng lẩm bẩm nhắc nhở, không sao, sẽ có điện nhanh thôi, không sao, nhưng chút dũng khí cuối cùng cũng bị bóng đen cướp mất, cho dù cô ngụy trang thế nào, cô vẫn sợ bóng tối, chỉ cần ở một mình trong bóng tối, lỗ chân lông sẽ dựng thẳng lên như có cơn gió lạnh thổi qua, sự sợ hãi ẩn sâu trong lòng lại tự động thức Tình run run co người lại, liên tục thì thầm với chính mình, nhưng trong khối kim loại lạnh băng chỉ có tiếng cô vang lên. Trong đầu hiện lên một giấc mơ, người trong mơ không ngừng cười nhạo sự hèn mọn của cô. Cô nhìn thấy Chu Đồng cười quái dị ngoắc ngoắc cô, còn có gương mặt trắng bệch của Jessica, và chiếc đầu đầy máu của Chu Minh lao thẳng về phía cô. Cô kinh hoàng hét chói tai, nhưng chỉ phát ra giọng khàn khàn, trước mặt vẫn toàn là huyết nhục. Thân thể lại run rẩy, những chiếc răng nanh dường như phát ra tiếng cười khanh khách. Cô vùi đầu trong đầu gối, không ngừng thì thầm để tự an ủi chính mình. Trong ý thức, chỉ có khuôn mặt của Mạnh Tưởng vẫn ấm áp như vậy, đứng ở phía xa nhìn cô, cô gọi Mạnh Tưởng đừng đi, đừng rời khỏi cô. Không biết đã bao lâu, chỉ cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn, ý thức cũng trở nên mơ hồ, rốt cuộc cô hoàn toàn rơi vào bóng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, Ầm ầm ầm.... Chung Tình hoảng hốt nghe thấy tiếng động, dần dần tỉnh lại, tiếng đập lớn vang lên bên cạnh, mơ hồ nghe thấy tiếng gọi, "Tình Tình, Tình Tình...." Chung Tình thanh cổ họng đáp lại, nhưng giọng nói chỉ yếu ớt như tiếng muỗi kêu, "Cứu mạng."Tiếng đập vẫn tiếp tục vang lên bên ngoài, "Tình Tình, trả lời anh đi, Tình Tình." Ý thức của Chung Tình ngày càng mạnh hơn, Mạnh Tưởng, nhất định là Mạnh Tưởng, cô cố gắng đưa tay đập vào cửa, "Mạnh Tưởng, Mạnh Tưởng, em ở đây." Cả người run run không có chút sức lực, cô chỉ có thể liên tục kêu lên, hy vọng anh nghe Tưởng nghe thấy tiếng cô đáp lại, "Cô ấy ở bên trong, nhanh lên, mau mở cửa đi. Tình Tình, đừng sợ, cửa sẽ mở ra ngay." Mạnh Tưởng vừa an ủi cô, vừa giục người mở Tình cắn ngón tay, thì thào gọi tên Mạnh cuộc, khi ánh đèn chiếu vào, Chung Tình cảm thấy toàn bộ phổi như được thổi vào một luồng khí, sự sợ hãi cũng dần tan Mạnh Tưởng truyền đến trở nên rõ ràng hơn, "Tình Tình, em ở đâu?" Mạnh Tưởng không nhìn thấy cô, Chung Tình khóc gọi "Mạnh Tưởng."Mạnh Tưởng dùng hai tay mở toang cửa. Khi ánh đèn pin của bảo vệ dừng lại ở góc thang máy Chung Tình ngồi, Mạnh Tưởng mới buông lỏng một chút, anh kích động kêu to "Tình Tình." Vì thang máy kẹt giữa hai tầng, Mạnh Tưởng chỉ có thể cúi xuống, vươn tay về phía cô, "Tình Tình, nắm lấy tay anh."Chung Tình cố gắng đứng lên, nhưng hai chân mềm nhũn, căn bản không thể đứng được, cô khóc nói "Em.... Em không động đậy được."Mạnh Tưởng lo lắng, xoay người chen vào trong thang máy. Sau đó vọt tới góc, ôm cô vào lòng, "Đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây." Trời ạ, cả người cô lạnh như băng, tay chân lạnh cóng, cả mặt toàn nước mắt. Mạnh Tưởng ôm cô, đi đến cạnh cửa, sau đó dùng sức nâng cô, để bảo vệ ở trên kéo vệ nắm tay Chung Tình, dùng sức kéo cô ra ngoài. Mạnh Tưởng liên tục nói "Cẩn thận." Nhìn Chung Tình bình yên đi ra ngoài, anh mới xoay người nhặt túi xách và di động của cô, để bảo vệ kéo anh ra khỏi thang vệ cầm đèn pin soi vào thang máy, báo cáo tình huống về trung Tưởng ôm chặt Chung Tình đang hoảng sợ, đau lòng vỗ vỗ lưng cô, "Ổn rồi, không sao đâu." Chung Tình vừa khôi phục lại từ trong hoảng sợ, òa khóc giống như một đứa trẻ. Mạnh Tưởng vẫn tiếp tục an ủi vệ đưa họ đến một thang máy khác để đi xuống tầng, Chung Tình vẫn nắm chặt áo Mạnh Tưởng, nhất quyết không chịu vào thang máy. Mạnh Tưởng đành phải ôm cô đi lối cầu thang thoát mà thang máy dừng ở khoảng giữa tầng sáu và tầng năm. Mạnh Tưởng ôm cô đi xuống bằng lối cầu thang thoát hiểm, đến mỗi tầng anh lại bật đèn cầu thang, để ánh sáng lan tỏa khắp nơi. Chung Tình vùi mặt trong lòng anh, nhẹ nhàng thở Tưởng liên tục nói chuyện với cô, muốn giảm bớt sự sợ hãi của cô. Chung Tình nghe thấy giọng Mạnh Tưởng, dần cảm thấy an người nhanh chóng đến đại sảnh ở tầng một. Bảo vệ ở dưới tầng nhìn thấy họ đi xuống, vội vàng hỏi tình trạng của Chung Tình. Chung Tình cắn môi không nói gì, Mạnh Tưởng lớn tiếng chỉ trích họ không làm tốt công tác bảo vệ. Vì sao thang máy kẹt ở trên, báo động không có tác dụng, lại cũng không có ai biết. Anh tức giận nói nhất định sẽ kiến nghị lên ban quản lý trung vệ vội vàng nhận lỗi, đây thật sự là sơ sót của nhân viên. Lần này họ nhất định sẽ xử lý thật nghiêm, đối với chuyện Chung Tình không khỏe, họ sẽ chịu trách nhiệm tiền thuốc Tưởng lạnh lùng trừng mắt nhìn họ, nói đương nhiên họ phải chịu tất cả trách nhiệm, sau đó ôm Chung Tình đi Tưởng cho Chung Tình vào trong xe, thắt dây an toàn rồi đóng trên mặt Chung Tình còn vệt nước mắt, anh đau lòng lấy khăn giấy lau cho cô. Chung Tình mở to đôi mắt trống rỗng, thở mạnh, Mạnh Tưởng vươn tay kéo cô vào ngực, "Đừng sợ, không sao đâu." Anh biết cô sợ tối, nhưng không ngờ lại sợ đến anh biết thang máy xảy ra chuyện, theo bản năng chạy ra khỏi văn phòng. Bằng tốc độ nhanh nhất chạy tới công ty cô, sợ cô ở bên trong không thở được, anh cũng lo cô sẽ sợ hãi. Anh không biết mình đã vượt bao nhiêu đèn đỏ, chỉ biết anh đã chạy rất nhanh. Khi anh rống giận bảo vệ của tòa nhà có biết thang máy hỏng hay không, bảo vệ bị sự giận dữ của anh làm cho ngây người. Họ vội đi xem hệ thống theo dõi thang máy, phát hiện có một máy theo dõi ngừng hoạt động, ấn ấn nửa ngày mới lấy lại được hình ảnh, sau khi xem xác định thang máy dừng ở tầng sáu. Họ vội vã chạy lên, gõ cả nửa ngày mới nghe thấy tiếng đáp lại. Khi Mạnh Tưởng nghe thấy tiếng nói suy yếu của cô vang lên, trái tim bóp chặt mới buông ra một chút, Tiểu Tình vẫn còn ở bên Tưởng buông Chung Tình ra, khởi động xe, rời Tưởng biết Chung Tình cần thời gian để bình phục, anh cho xe chạy đến bờ sông. Anh xuống xe mua hai chai nước chanh nóng, nhét một chai vào tay cô, Chung Tình run run không cầm được, Mạnh Tưởng dùng tay bao lấy tay cô, nhẹ giọng nói "Uống một chút đi."Chung Tình run rẩy đưa lên môi, cảm giác ấm áp tràn vào lòng, lại tiếp tục uống thêm một ngụm. Hơi nóng phả lên mắt, hốc mắt lại đỏ Tưởng vuốt vuốt những sợi tóc hỗn loạn của cô, giọng nói nhẹ nhàng, "Bây giờ vẫn còn sợ bóng tối sao?"Chung Tình theo bản năng gật đầu, tay cầm chặt lon nước, cảm thụ hơi ấm xuyên qua lòng bàn tay đến các nơi trong cơ thể. Lúc nãy cô thật sự cảm thấy rất lạnh, lạnh từ trong lòng đến đầu ngón tay, run run không ngừng Tưởng vươn tay ôm cô vào ngực, cô hơi lùi lại, trên đỉnh đầu truyền đến giọng anh, "Đừng động đậy." Chung Tình nhắm mắt, dựa vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm của anh truyền Tưởng ôm cô, vẫn không nhúc nhích. Trong xe tràn ngập mùi hương nước chanh, còn có sự an bình thản biết qua bao lâu, Chung Tình mở mắt ra, chậm rãi tránh khỏi vòng tay anh, ngồi thẳng lên. Vẻ mặt hối hận, càng muốn tạo khoảng cách với anh, lại càng dây dưa không rõ, cô nên làm sao bây giờ?Mạnh Tưởng nhìn khuôn mặt đầy vẻ xấu hổ của cô. Anh than nhẹ, "Em không cần phải lo lắng. Anh không muốn những lời của anh làm em rời xa anh, chúng ta vẫn là bạn, đúng không?"Chung Tình cúi đầu, gật Tưởng dùng tay xoa xoa đầu cô, cười nói "Lúc nãy em im lặng, làm anh thật sự rất lo lắng, anh sợ em đã xảy ra chuyện, nhưng cũng rất vui khi nghe thấy em gọi tên anh. Tiểu Tình, anh hy vọng em có gì khó khăn sẽ nhớ đến anh."Chung Tình vẫn cúi đầu, không dám ngẩng mặt, bởi vì lời nói của anh khiến trái tim cô nhảy lên, chóp mũi và hốc mắt đều đau đớn. Cô cúi đầu nói một câu, "Em xin lỗi." Em xin lỗi, Mạnh Tưởng, không nên tốt với em như vậy, sẽ càng làm em khó Tưởng nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cô, rồi buông tay, giọng nói trầm trầm, chậm rãi vang lên, "Tiểu Tình, thật ra đêm nay anh tìm em, là có chuyện muốn nói. Mấy ngày nay anh đã nghĩ rất nhiều, nghĩ đến mười năm qua em đã gặp biết bao chuyện không vui, là vì em không thể rũ bỏ quá khứ, anh cũng vậy. Anh vẫn luôn tin rằng chúng ta nhất định là một đôi, tin tưởng chắc chắn một ngày nào đó em sẽ quay đầu tìm anh. Nhưng anh đã không nghĩ đến, tình cảm của anh là nguồn gốc những nỗi đau khổ của em. Nếu năm đó chúng ta không ngang bướng, có lẽ nhiều chuyện đã không xảy ra." Anh thật sự suy nghĩ rất nhiều, nếu tình yêu của anh làm cô đau khổ, anh tình nguyện tự mình gánh chịu. Chỉ cần cô hạnh phúc, chỉ cần cô có thể quên đi mọi thứ, anh nguyện ý buông Tưởng nhìn vai cô co rúm, anh vươn tay giữ lại, "Tiểu Tình, đừng tự trách về chuyện của Chu Đồng nữa, anh tin rằng cậu ấy cũng hy vọng em hạnh phúc, mọi người đều hy vọng em hạnh phúc." Chu Đồng, đây là người vĩnh viễn không thể thay thế trong lòng Tình Tình, rốt cuộc anh cũng chịu Tình cúi đầu không nói, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, ướt Tưởng nhìn cô thật lâu, giọng nói có chút nghẹn ngào, "Nếu Chu Minh bắt nạt em, nhất định phải nói với anh, anh ta không cao bằng anh, nhất định không đánh lại được anh." Chung Tình chỉ cảm thấy đầu vai đau nhức, trái tim cũng đau đến mức không thở được. Mạnh Tưởng, em xin lỗi, nếu anh không yêu em, anh sẽ hạnh phúc Tưởng thương xót hôn nhẹ ở thái dương cô, động tác nhẹ nhàng này lại khiến lòng cô chấn động, rốt cuộc cô cũng không kìm nén nổi, khóc thành tiếng, "Mạnh Tưởng." Mọi áy náy và cảm động theo nước mắt tràn Tưởng nhắm mắt lại, dùng sức ôm lấy cô. Có lẽ đây là lần cuối cùng anh có thể ôm Tình Tình, cứ để anh ôm thật chặt một lần. Tình Tình, cho dù về sau người ở bên cạnh em là ai, xin hãy để cho anh một vị trí thật nhỏ, để anh có thể im lặng bảo vệ cho em. Anh vĩnh viễn sẽ là Tưởng Tưởng của sâu một hơi, anh nhẹ nhàng buông cô ra. Đợi lâu như vậy, nhớ lâu như vậy, cuối cùng vẫn là nhẹ nhàng buông tay. Có lẽ đây là vận mệnh của anh và Chung Tình. Từng tin tưởng vững chắc, không chút nghi ngờ cô là của anh, sau khi nhìn thấy Chung Tình khổ sở như vậy, rốt cuộc anh cũng hiểu ra, mọi thứ đều chỉ vì anh nhất quyết làm theo ý mình mà thôi. Chu Đồng, Chung tình và anh, mối quan hệ của ba người đã dừng lại từ mười năm trước. Từ khi Chu Đồng chết, họ đã không thể quay đầu lại, anh cũng mất đi quyền yêu thương cô. Nếu chỉ có thể làm bạn, vì sao không mỉm cười để cô hạnh phúc? Anh không nghĩ đến sự rối rắm thống khổ của cô, đã quen với việc một mình hoài niệm, thì cứ tiếp tục hoài niệm như vậy đi. Tình Tình, anh yêu em, nên không muốn quên đó, Mạnh Tưởng và Chung tình ở trong xe nói chuyện rất lâu, không có tình yêu, chỉ có tình bạn.
cả đời chỉ cần một người là em